Tài nguyên dạy học

Bây giờ là

Ảnh ngẫu nhiên

Mong_Duc_Hung.swf Diendanhaiduongcom190725.jpg 2.swf Menu.swf Untitled8.bmp Tit.swf Test.swf Tuyet_roi.mp3 Bay_giua_ngan_ha.swf 2614.jpg 221.jpg ChucTet.swf Bai_ca_su_pham.flv Video_25.flv Video_23.flv

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mông Đức Hùng)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Xem ngày tốt -xấu

    Sắp xếp dữ liệu

    BÁC VẪN ĐƯA TAY VẪY LẠI GẦN

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: CongVuong
    Người gửi: Hoàng Công Vượng (trang riêng)
    Ngày gửi: 20h:29' 08-12-2010
    Dung lượng: 117.0 KB
    Số lượt tải: 5
    Số lượt thích: 0 người
    "Bác vẫn đưa tay vẫy lại gần"...
    
    
     Năm học 1963-1964, tôi học lớp 6 Trường cấp 2 Nha Trang, Thái Nguyên. Mùa đông ở Thái Nguyên lạnh lắm. Một buổi sáng cuối năm rét căm căm, chúng tôi ngồi trong lớp nép sát vào nhau cho đỡ lạnh. Thầy chủ nhiệm bước vào lớp.
    Thầy không gọi chúng tôi lên bảng để kiểm tra như mọi ngày, thầy xuống đứng sát dãy bàn đầu và hồ hởi nói với chúng tôi: Mai là ngày mồng một tháng giêng năm 1964, tỉnh tổ chức mít-tinh tại sân vận động. Học sinh toàn trường ta cũng được dự mít-tinh... Mới nghe thầy nói đến đó, bọn tôi đã vỗ tay rào rào, miệng đồng thanh hô "Hu-ra". Thầy cũng cười rất vui rồi phổ biến mọi công việc chuẩn bị. Tôi được phân công mang cờ Tổ quốc.
    Hôm sau chúng tôi đến tập trung theo giờ thầy dặn. Mới tinh mơ mà từ khắp các ngả đường đã đông nghịt người tiến về sân vận động thành phố. Khi vào trong sân, học sinh trường tôi đứng thành một khối phía trên đối diện với khán đài. Và vì tôi cầm cờ nên được đứng đầu hàng, đối diện với gió nên tôi càng thấy lạnh. Tôi quay lại giúi cán cờ vào tay thằng bạn đứng sau và nói: "Tao cho mày lên đứng trên!" Thằng bạn tôi vốn hay khôi hài điệu bộ, nên hắn nhún vui, rụt cổ và xoè ngửa hai bàn tay, ra ý nhường cái vinh dự cho tôi được đứng chắn gió cho nó: "Xin lỗi bạn nhé!"
    Bỗng tôi thấy mình bị xô mạnh lên phía trước trong những tiếng hô vang của biển người: "Hồ Chủ tịch muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!". Tôi vội ngước nhìn lên khán đài: Bác Hồ! Bác Hồ đang đứng trên khán đài giơ tay vẫy chào đồng bào. Tôi đứng gần lắm nên nhìn Bác Hồ rất rõ. Cảm giác mạnh nhất và rõ nhất là tôi thấy đôi mắt Bác sáng ngời như đang nhìn tôi âu yếm và hiền hậu. Tất cả gió rét tan đi nhờ ánh mắt Bác đem tới mùa xuân ấm áp. Tim tôi run lên vì sung sướng và hồi hộp. Tôi cố hết sức để giương cao lá cờ và không cho người đứng sau chen lên...
    Rồi biển người bỗng im phăng phắc khi Bác bắt đầu nói chuyện. Với một học sinh lớp 6 như tôi lúc đó làm sao nhớ và hiểu hết những điều Bác nói. Mãi sau này đọc "Bài nói với đồng bào tỉnh Thái Nguyên và công nhân Khu gang thép" trong Hồ Chí Minh toàn tập, tôi mới có dịp ôn lại những điều Bác đã căn dặn hôm đó. Tôi chỉ nhớ khi Bác nói xong và Bác đi, tôi thấy sao mà thời gian trôi nhanh thế. Tôi tiếc sao Bác không nói chuyện nhiều hơn để tôi được ngắm nhìn Bác lâu hơn.
    Buổi tối khi cả nhà tôi đã quây quần, tất cả mọi người ai cũng nói về Bác Hồ. Bố và chị tôi ở cơ quan nên cũng đến dự mít-tinh nhưng đứng ở khối phía sau nên chỉ nghe thấy tiếng Bác trên loa phóng thanh, anh tôi là công an nên đứng làm nhiệm vụ bảo vệ ngoài đường. Mẹ thì làm ở cửa hàng ăn, hôm ấy đông khách nên bận tíu tít suốt ngày. Đến lượt tôi kể thì cả nhà tròn mắt nghe rồi kết luận tôi là người may mắn và sung sướng nhất vì đã đứng hàng đầu, được nhìn thấy Bác, lại còn được cầm cờ Tổ quốc để đón Bác.
    Hàng tuần lễ sau tôi bay bổng trong tâm trạng say sưa vì niềm vinh dự mà tôi tự ý nâng lên một mức là "mình đã được gặp Bác Hồ". Rồi niềm say sưa của con trẻ nhanh chóng qua đi theo năm tháng, cho đến một ngày sau đó 17 năm...
    Ngày 2-9-1981, sau bao ngày tháng ước ao, chúng tôi được Phòng Giáo dục tổ chức cho đi viếng Lăng Bác. Trong dòng người lặng lẽ và trang nghiêm đi quanh linh cữu Bác, tôi lặng người đi. Chỉ một thoáng, tôi thấy Bác như đang an giấc, sau đó, sáng bừng lên trong tâm trí tôi là hình ảnh Bác trên đài cao đang tươi cười giơ tay vẫy gọi. Bác đang nhìn tôi trìu mến, tôi đang cố giương cao lá cờ...
    Và rất nhanh, những câu thơ trong bài "Theo chân Bác" của nhà thơ Tố Hữu vang vọng trong trái tim tôi: "Còn những ai chưa được một lần/ Trong đời gặp Bác, hãy nhanh chân/ Tiến lên phía trước, trên cao ấy/ Bác vẫn đưa tay vẫy lại gần...".
    Trong cuộc đời dạy học gần bốn chục năm của tôi, có biết bao nỗi vui buồn và bao nhiêu thay đổi. Nhưng hình ảnh Bác Hồ đang tươi cười trên đài cao thì suốt đời in dấu trong trái tim tôi. Và tôi đã luôn cố gắng giương cao lá cờ trong tim để
    Avatar
    Một kỷ niệm về quê hương Thái Nguyên .
    Avatar

    ĐÈ NGHỊ CÁC WEBSITE NÊN MỞ CỬA

      Kính gửi thầy Mông Đức Hùng . Tôi xem các website của các trường trong huyện Đại Từ ta, thấy hầu hết các nội dung trên các trang, từ các tư liệu, bài giảng v.v... đến mục ý kiến bạn đọc đều phải là thành viên đơn vị và được xác thực thì mới tham gia gửi bài được. Đó là tình trạng "bế quan tỏa cảng" làm hạn chế nội dung website. Kinh nghiệm các website mạnh trực thuộc Violet cho thấy vì họ mở cửa nên họ rất phong phú. "Cứ mở cửa, nếu ruồi muỗi vào thì ta nằm màn" là quan điểm thời kỳ nước ta mới bước vào đổi mới, dẫn đến những thành tựu vĩ đại ngày nay . "Ruồi muỗi" vào website của ta thì ta sử dụng quyền của quản trị Mạng, nếu "quyền" của ta không "trị" được thì ta nhờ các anh Violet giúp. Nói vậy chứ bọn tin tặc không có thì giờ để phá ta đâu . Vậy xin đề nghị Website các trường huyện ta nên mở cửa .

    Avatar
    TVM xin chào thầy, chúc thầy một năm mới thành công!
     
    Gửi ý kiến